Chủ Nhật, 6 tháng 7, 2025

Thơ Chế Nhạo Chùm 3

 

Kẻ Tự Nhận Vô Học

 

Tự xưng mình bảo là vô lại

Hắn chửi tôi te tái nực cười

Rõ khốn nạn văn chương lá cải

Những ngôn từ chó má than ôi !

 

Mấy thập kỷ cùng đường bí lối

Hết nhân tài lã chã phun châu

Phê bình đấu tố còn ra rả

Bịt họng căm thù mấy tứ thơ

 

Cơn gió chướng văn minh thời đại

Những oan hồn thảm thiết kêu rên

Vì sao tăm tối không đường thoát ?

Đạo đức hoài buôn nước bán dân…

 

Kẻ vô học nhận tên trên mạng

Lưỡi cú diều dơ dáy thê lương

Vẫn bới lông soi từng dấu vết

Rặn ra lời lổn nhổn bi thương

 

Cứ đấu mãi phun lời rắn rết

Dòng sông quê cặn bã u sầu

Loài ma quỷ nắm quyền dân nước

Vuốt ve hoài mãi tấm da nâu

 

Điệp khúc cũ nhai đi hát lại

Đảng bao la thắm thiết tình người

Hoan hô mãi biết bao giờ tạnh

Giộng bão mưa gào mãi thế thôi...

 

16.1.2010 Lu Hà

 

 

 

Mặt Trơ

 

Vẫn thằng Phẩm hôi ở đây

Ghen tuông kèn cưạ với người chính nhân

Mấy đời nhà mõ ăn xin

Nưả ma nưả quỷ bon chen tôi đòi

Lai nhai lải nhải mãi hoài

Củ hành củ tỏi suốt đời thế thôi

Sao mày dai thế Phẩm ơi

Đúng loài cộng sản mặt dày trán trơ

Du côn vờ vịt ma tà

Đầu trâu mặt ngưạ cũng là khuyển nhung

Làm nghề chó suả ăn lương

Truy tìm trên mạng bới lông thằng cò

Mở mồm hôi thối ma cô

Hồ đồ lếu láo ba hoa chích choè

Phê bình phê phán trò hề

Tiền hậu bất nhất té de iả đùn

Ngô nghê ngọng ngịu ngu đần

Quanh đi quẩn lại thân lươn lấm đầu

 

25.4.2010 Lu Hà

 

 

 

Mộng Làm Thi Sĩ

gửi Thi khách người chuyên vô lý mạ nhục tôi

 

Hắn vẫn đó một tâm hồn quằn quại

Trong mê ly say loạn mộng cuồng mơ

Con cóc đen ngụp lặn giưã bao muà

Lớp sóng đỏ thuỷ triều dâng cộng sản

 

Vẫn Thi Khách một linh hồn hằn học

Đời sinh ra chỉ để biết hận thù

Cơn thác loạn vươn lên đầu thế kỷ

Giưã bày đàn trí tuệ mọc ngàn thu

 

Quen riả rói tranh dành loài điả đói

Chút hư danh hơi hám cuả tinh thần

Thân nhày nhụa tắm mình trong máu đỏ

Nhạc côn trùng rên rỉ điệu sầu than

 

Căm kẻ sĩ nát mình trong khát vọng

Trán thấp bè hắn đang nghĩ gì đây ?

Quyền bình đẳng đấu tranh vì giai cấp

Mộng cuồng thơ lai láng chảy sầu bi

 

Muốn nở mặt hãy đến đây bái tạ

Lu Hà ta sẽ chỉ dạy vài đường

Tiên học lễ xoá dần tan nhiệp chướng

Để vinh quy hầu hạ chốn thiên đàng

 

Đảng ca tụng muôn dân mừng hỉ hả

Một nhà thơ như Thi Khách sinh ra

Đôi mắt sếch khát khao miền biển cả

Một trời thơ lồng lộng gió mưa hoà

 

Con cóc cụ tô son bồi sông núi

Thảm thơ xanh cuồn cuộn lớp huy hoàng

Quốc tử giám nêu danh hàng văn sĩ

Ánh hào quang văn bá bậc kiêu hùng

 

7.1.2009 Lu Hà

 

 

 

Mộng Thành Chó

 gửi Franz chửi tôi là con chó săn tỵ nạn

 

Quý báu gì đâu thân chó săn

Nưả Tây nưả Việt hoá ra vằn

Kiếp đời thê thảm kià ai thế

Ứng báo luân hồi trong thế gian

 

Kẻ đã sinh ra ở chốn nào?

Việt Nam Đức Quốc cõi ta bà

Núp sau tên ảo thân tôi mọi

Ghen tỵ thù nhau dăm tứ thơ

 

Dê chó lầm trời óc tiểu nhân

U mê tăm tối loạn nhân quần

Bon chen vàng vện cho thêm tủi

Thuế má giờ đây tốn lắm tiền…

 

Tham thân cẩu tục nỗi u buồn

Tâm điạ linh hồn xác héo hon

Franz chắc hẳn là dân Việt

Kiếp chó đời sau có lụi tàn ?...

 

Chó suả đầu xuân vọng oán hờn

Ngàn năm bàng bạc áng mây vần

Dăm ba câu chữ vùi nhân thế

Vài khúc xương thưà thơ với văn....

 

8.1.2010 Lu Hà

 

 

 

Muà Xuân Chó Ngáp Được Ruồi

hoạ thơ một người trên mạng

 

Vẫy đuôi tí tởn được muà

Mưa rơi thánh thót ưá trào hàng hiên

Mộng cuồng ngây dại như điên

Đô La biển thủ sao tràn hồn thơ

Vịt vờ ăng ẳng ngây ngô

Dở khôn dở dại vơ cho đầy mình

Đói nghèo đạo tặc thôi đành

Cớ sao đến nỗi bất minh tồi tàn?

Con chim nó hót sao buồn

Ngậm ngùi nuối tiếc thở than cái đời

Phù du mấy kiếp luân hồi

Nghe con chó ngáp được ruồi là xuân

Lương tâm cắn rứt muôn phần

Lưà em vào bẫy đê hèn thì sao?

Trăm năm tăm tối sương mờ

Nghìn năm bia miệng lời ra tiếng vào

Uớc mơ giải dút em thưà

Cho anh một khúc để mà lai nhai

Vu oan giá hoạ vì ai

Tấm lòng phụ tử rã rời đầu xanh

Trở trăn vò võ năm canh

Ngán đời chó má hôi tanh vì Tiền!

 

4.11.2010 Lu Hà

 

 

 

Nghèo Hèn Cu Đen

 

Bình Bung con ruột Tố Heo

Bác Long đã nói ai nào bảo sai?

Trần Cường chó dái vuốt đuôi

Gâu gâu suả mãi cùng loài cẩu hoang

Tuyên truyền nhồi sọ chủ trương

Ngu dân để trị vưà hồng vưà chuyên

Độc tài chế độ bạo tàn

Bọ hung dũi cứt bầy đàn hung hăng

Cơm thưà xương xẩu một lòng

Hại dân bán nước một phường lưu manh

Khom lưng bợ đỡ Chí Minh

Ba Đình u ám trời xanh oán hờn

Toàn dân làm chủ ruộng vườn

Gom cho đảng giữ lợi quyền béo ăn

Chia nhau xâu xé bán dần

Nghiã trang đập phá nghèo hèn Cu Đen!

 

18.12.2010 Lu Hà

 

 

 

Người Đời Hiếm Hoi

 

Nhí nha nhí nhố vịt giời

Thương ông Thuận Phẩm nưả người nưả ma

Tối tăm mù mịt kêu gào

Bác Hồ yêu nước dạt dào non sông

Tướng Giáp vật vã ăn sương

Vào tù ra tội quê hương giống nòi ?

Chống quân xâm lược vô loài

Toàn dân thờ phụng hai ngài thánh gian

Một lòng vì nước vì dân

Mình trần thân trụi cơ hàn đắng cay

Sâm nhung bổ thận hiếm hoi

Vịt gà lên xuống ai hay say tuồng

Tuyên truyền nhồi nhét đến cùng

Hô vang khẩu hiệu thiên đường dựng xây

Thêm ông Thuận Phẩm người đời

Rắm rong hôi nách trò cuời thế gian

Hung hăng chửi bới lăng loàn

Lên cơn não trạng chó săn điên khùng

Già Hồ ở dưới âm cung

Nhắn nhe chú Giáp tìm đường tháo thân

Bao nhiêu mánh lới dương trần

Làm sao thoát khỏi cô hồn thê lương

Công khai tuyên bố rõ ràng

Chủ trương nô dịch Bắc triều đảng ta.

 

22.4.2010 Lu Hà

 

 

 

Nhân Nào Quả Ấy

gửi Franz chửi tôi là thi sĩ chó cuả Đức

 

Gâu gâu vàng vện suả liên hồi

Tức giận cho đời con chó hôi

Cam phận vẫy đuôi thân cẩu tặc

U minh tăm tối cõi luân hồi

 

Kèn cưạ mãi sao một chút danh

Văn nô bồi bút bán thân mình

Phận hèn thơm thối mùi văn nghệ

Franz mơ ưóc mộng trời xanh

 

Bác Sáu, Thím Hai với Chú Lành

Đủ màu đen trắng máu hôi tanh

Cháu con nối tiếp đường chuyên chính

Nhiệp chướng oan hờn kiếp mỏng manh

 

Thế kỷ trôi qua trận máu đào

Bồng bềnh thân xác nỗi thương đau

Tương lai tàn lụi bao oanh liệt

Trí tuệ oai hùng suả mãi sao?

 

Hắn chửi ta là con chó săn

Vong thân ngoại quốc lũ ươn hèn

Thiên la điạ võng đầu lâu chó

Quả báo ngàn sau sẽ ứng liền

 

Buồn tủi cho đời chỉ có thơ

Ra đi thương ái để sầu thu

Chút tình để lại cho nhân thế

Chó má than ôi, cứ oán thù...

 

10.1.2010 Lu Hà

 

 

 

Như Cánh Chim Trời

 

Con chim yêu khoảng trời xanh

Đội trời đạp đất bình sinh là người

Thế gian đàm tiếu hay cười

Bon chen đố kỵ miả mai thói đời

Đào Tiềm dễ tránh thị phi

Am mây ẩn dã nào thời có yên

Quay về giưã chốn dân gian

Ngang tàng mà sống theo vần thơ bay

Tâm trong lòng dạ sáng ngời

Xót đau nhân thế trọn đời tìm vui

Tự do theo cánh chim trời

Trí thần tự tại muôn loài hiếu sinh

Baby mặc cảm cho mình

Thương thân bồ liễu bóng hình ngậm soi

Coi sao chân bước như người

Nắm tay cùng hát lá rơi hoa tàn

Bọt bèo trôi nổi mây tan

Phong trần bi lụy bần hàn thiên thu

Cầu cho tiền lắm bạc nhiều

Nhà cao cưả rộng sang giàu người ơi

 Văn chương phú lục xu thời

Thế gian biến cải lòng người nổi nênh

Phải chăng vì chút hư danh

Tốn công mài duã hoá thành miả mai

Don Quixote vẫn còn đây

Thế gian miệng lưỡi đào rơi trái phiền ....

 

15.1.2010 Lu Hà

 

 

 

Nợ Trần Ai

gửi Franz chưỉ tôi làm thơ như chó

 

Hắn ngồi đó một linh hồn tàn tạ

Dương mắt tròn trâng tráo nhìn ta

Hắn đắy ý bởi bộ lông nhung mượt

Bốn chân lùn ngo nguẩy suả gâu gâu

 

Hắn hậm hực cả một thời xa thẳm

Nợ ngàn năm cuả tiền kiếp xa xôi

Phút điên cuồng giao thưà mơ hoan lạc

Ruợu nồng say thoá mạ xỉ nhục ai?

 

Hắn hằn học đọc bài thơ trăn trở

Niềm ưu tư máu lệ rỏ u hoài

Hắn lồng lộn giưã đêm tàn băng giá

Quê hương ơi, tha thiết mối tình đời…

 

Hai chân trước giơ cao vờ đón chủ

Dạng hai chân khệnh khạng chó khoe tài

Thôi hết dữ trước tấm lòng lương hảo

Nợ luân hồi chìm nổi giưã muôn nơi

 

Muà xuân ấy đêm canh dần rỏ lệ

Pháo giao thưà phơi xác phố phường xưa

Hồn tê tái xót xa đời thứ lữ

Chúc muôn nơi hồi tưỏng nhớ quê nhà

 

Bỗng có kẻ rống lên lời thoá mạ

Con cháu ông bổng lộc đã quen rồi

Vì căm hận khúc xương thưà thi vọng

Bát cơm đầy sợ lỡ nuốt không trôi

 

Muà tuyết lạnh trái tim hèn cằn cỗi

Trút oán hờn lên lên dòng chữ bất lương

Con chó Đức in sâu hằn tâm trí

Trái tinh cầu rúng động nỗi bi thương

 

11.1.2010 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét