Một câu chuyện vô duyên dấm dớ bực mình với một
người tên là Trần Thế Nhân từ một bài thơ đường, Lu Hà họa lại của cô Lâm Như
Hoa.
Cảnh Bình Yên
Hoàng hôn xẩm tím tận chân trời
Róc rách bên thềm nước suối rơi
Lũ khuyển gầm gừ la mấy tiếng
Bầy chim ríu rít hót đôi lời





