Chủ Nhật, 6 tháng 7, 2025

Thơ Chế Nhạo Chùm 2

 

 

Miệng Lưỡi Cú Diều

 

Chót đã sinh ra ở cõi đời

Mang dòng máu đỏ trái tim ngay

Khổ đau tủi nhục từng bươn trải

Uất hận trào dâng sóng dập vùi

 

Bỏ nước ra đi chẳng thẹn lòng

Quê hương yêu dấu trọn tình thương

Bỗng dưng cay đắng trồi gan mật

Thành kẻ vô loài quên núi sông

 

Chúng ruả ta rằng quân bất lương

Bỏ cha bỏ mẹ bỏ quê hương

Không cam nhẫn nhục thân đày đoạ

Thân xác điêu tàn tan khói sương

 

Thăm thẳm trời xanh mây trắng bay

Nhìn về cố quốc lệ từng rơi

U mê tăm tối nghèo xơ xác

Mà vẫn kiêu căng mộng vẳng đời

 

Đố kỵ hẹp hòi vẫn nổi lên

So đo tính đếm lũ ươn hèn

Người hơn kẻ kém thèm danh vọng

Vú cả lấp mồm lũ cháu con

 

Trí tuệ đỉnh cao mối mọt đời

Phèng la trống mõ vẫn reo cười

Nấp trong bóng tối vì ơn Đảng

Ném đá dấu tay để hại người

 

Mượn tiếng phê bình dăm tứ thơ

Thanh tao đài các lũ văn nô

Hư thân mất nết nuôi thù hận

Đội đá bia đời cho Đảng ta

 

Ai đó làm thơ kể chuyện đời

Bao nhiêu chìm nổi kiếp bèo trôi

Khổ thân tâm não buồn nhân thế

Chúng miả mai rằng vì cái tôi…

 

Cái tôi tội nhiệp ở đâu xa

Nó ở trong lòng hay đảng ta

Nó nấp xa gần như bóng quỷ

Nó chui vào miệng kẻ gian tà

 

Con cháu ta đành thiệt mãi sao

Văn minh thời đại giưã sương mù

Trăm phương ngàn kế hòng ô nhục

Uốn lưỡi cú diều văn với thơ

 

28.12.2009 Lu Hà

 

 

 

Đầu Thai Làm Chó

gửi Franz, một người Việt chửi tôi là chó

 

Sẽ được đầu thai kiếp chó săn

Nghìn năm dương thế khóc oan hồn

Oán hờn căm giận tình thương nhớ

Thi sĩ người ơi hận thế trần

 

Ta đã sinh ra ở cõi đời

Không gieo tội ác oán thù ai

Cớ sao chúng cứ đòi ô nhục

Chửi bới ta là con chó hôi

 

Chỉ bởi rằng ta vẫn mến yêu

Làm người lương thiện sống thanh tao

Không cam nô bộc thân tôi mọi

Thẳn thắn cho nên chuốc oán thù

 

Thương kính những người như Hữu Loan

Suốt đời trung thực chẳng vàng son

Vì sao chúng cứ gây ra chuyện

Đồi tím hoa sim khóc vợ hiền

 

Thế kỷ lầm than tội nhuốc nhơ

Lưu manh giáo dục lũ côn đồ

Dựng xây xã hội con người mới

Chỉ biết cho nhau mối hận thù

 

Chém giết căm thù mãi thế sao ?

Dăm ba câu chữ mấy vần thơ

Bon chen giành giật vì danh vọng

Tâm điạ hẹp hòi nợ oan gia

 

Hắn chửi ta là con chó hôi

Làm thơ chúc tết khóc cho đời

Đau thương dân nước sầu ly biệt

Kiếp quả luân hồi ai nổi trôi ? ? ?

 

10.1.2010 Lu Hà

 

 

Điên Loạn Nòi Giống

 

Hắn lồng lộn như con sói dữ

Lăn sả vào cắn xé thân tôi

Bạn bè quốc tế than ôi !

Đau thương chia sẻ ngậm ngùi phân ly

 

Hỡi tổ quốc tháng mười cao vọng

Đảng tôn thờ trọng vọng xưa nay

Bây giờ vàng đá phôi phai

Lê Nin còn cứu cứu đời lầm than ?

 

Hắn chạy trốn thân tàn ma gạo

Sói hói đầu nhăn nhở làm duyên

Đầu làng lệ đổ mưa tuôn

Cô hồn ngạ quỷ đâu còn gian ngoan

 

Nơi trần thế cháu con la lối

Một bầy đàn tự gọi đười ươi

Hung hăng bảo vệ giống nòi

Như loài rắn độc cắn ngưòi không thương

 

Vì yêu nước tình thương man rợ

Cùng Bắc Hàn nạt nộ trần ai

Cu Ba Trung Cộng một loài

Rước voi mả tổ giống nòi suy vong

 

Vẫn gào thét âm vang ma quái

Thù ngoại bang quỳ gối ngoại bang

Đỏ vàng đen trắng thê lương

Lòng lang dạ sói lộn vòng đầu thai

 

Là thi sĩ người ơi xin nhớ

Hãy chân thành thổ lộ tâm can

Sinh ra trong cõi nhân gian

Năm châu bốn biển lệ tràn bờ mi

 

Hợp chủng quốc Hoa Kỳ dân chủ

Muôn màu da kiểu mẫu quốc gia

Hoà bình chung một mái nhà

Mán mường kinh thượng cũng là anh em

 

Chút tâm sự nỗi niềm chua xót

Với bạn bè thắm thiết năm châu

Vỗ về an ủi trong nhà

Sá gì khác giống khác loài yêu thương

 

Bỗng có kẻ đỏ lòng xanh vỏ

Vỗ ngực là dòng máu gà nòi

Hung hăng dữ tợn kiêu kỳ

Một thời oanh liệt giết người trong nam

 

Lòng yêu nước thấm nhuần chủ nghiã

Vượt trường sơn sôi máu tim gan

Ba lô súng đạn căm hờn

Kẻ thù giai cấp bắn liền chẳng tha

 

Cờ giải phóng bay cao trước gió

Đường hành quân thân đổ đầu rơi

Đàn bà già trẻ gái trai

Đều là thân quyến lạc loài ngụy quân

 

Hãy bắn nưã thân tàn rã rượi

Cho quê hương mát rượi chiều thu

Bắc Nam nòi giống chan hoà

Nhà tù xây cất mặn mà tình thương

 

Nay có kẻ răng vàng mỏ đỏ

Vì lợi quyền hung dữ mấy ai

Gầm gừ bảo vệ giống nòi

Tình thương đẫm máu là loài gì đây?

 

20.1.2010

 

 

 

Gà Nòi Ngoại Giao

thơ theo tấm hình đạo sĩ Sơn và dân biểu Cao

 

Bá vai giả bộ thân tình

Cưạ gà mào đỏ tưởng mình cao tay

Lê Nin đạo pháp suy đồi

Gà rù cộng sản hết thời dương oai

Rụt đầu béo hú như ai

Phải ông thứ trưởng gà nòi Thanh Sơn

Ngoại giao tính chuyện làm ăn

Cục te cục tác bán buôn giống nòi

Rửng rưng Quang Ánh xa vời

Chià lưng sao chiụ cảnh đời thương đau

Nhịp cầu bầm dập xót xa

Đồng bào hải ngoại máu trào lệ rơi

Vì sao ách nước tai trời ?

Lênh đênh sóng biển dập vùi thê lương

Tự do đôi cánh vẫy vùng

Quê hương đày đoạ hãi hùng Việt Nam

Thanh sơn thủ đoạn gian dâm

Vuốt ve hải ngoại cao thâm mẹo gì?

Vịt vờ thương cảm ngậm ngùi

Giám Sinh họ Mã nụ cười nỉ non

Máu tham trục lợi vì tiền

Rêu rao hoà giải điệu đàn Việt gian

Nỉ non kià ánh trăng ngàn

Sương thu hoà hợp nghị bàn năm xưa...

Vành tang chế độ cộng hoà

Trả thù đẫm máu nhà tù xác khô

Nạn nhân đao phủ gặp nhau

Nưả cười nưả mếu bạc màu trần suy.

Hiểu lầm biến báo đãi bôi

Gian manh cộng sản gà nòi ngoại giao?

 

13.5.2010 Lu Hà

 

 

 

Gieo Mầm Nô Dịch

gửi sinh viên rởm Hoàng Công Trình

 

Chúng tôi là những sinh viên

Giả danh sư phạm hay công an chìm?

Tám lăm rồi lại chín lăm

Phần trăm lên xuống tím bầm ruột gan

Vật vờ học thuyết Lê Nin

Lên men hôi thối chui luồn đắng cay

Mơ màng nưả tỉnh nưả say

Chí Minh tư tưởng gà nòi đua chen

Kết đoàn mặt trận hồng chuyên

Các cô các chú tuổi xuân héo tàn

Cha ông lầm lỡ nghèo hèn

Sinh viên chúng cháu thổi kèn bắc loa

Vìệt Nam dân chủ cộng hoà

Hô hào chai mặt la đà tự do

Bao nhiêu nước bọt phun trào

Con thuyền dân tộc dạt dào biển xanh

Nhân danh đại học thành Vinh

Học đường chủ nghiã bất minh thế này

Mau mau tỉnh dậy đi thôi

Kêu gào kiểu ấy tôi đòi bại vong

Nước nhà đói khổ thê lương

Đua đòi cách mạng thiên đường tối tăm

Vịt vờ xoay sở nàng CAM

Hững hờ thiên hạ gian dâm khó lường

Tiếp tay hai bác Thông Hùng

Thông tin mạng lưới xây tường lưả thiêu

Giang sơn rệu rã tiêu điều

Bán rừng nhượng biển ba Tàu theo chân

Nỉ nài cách mạng hồi xuân

Trung Hoa mẫu quốc toàn dân phụng thờ

Miền Nam thể chế cộng hoà

Mây tan khói lệ nắng mưa u sầu

Xương tàn xác trắng phơi khô

Bạc đầu hưu trí tuổi già ốm đau

Lẻ loi cộng sản nưả muà

Vịt vờ dân chủ mập mờ tự do

Lu loa kêu gọi đồng bào

Ngọn cờ dân chủ đảng ta dẫn đầu

Bùi Hưng Bùi Tín Lu Hà

Nhẫn tâm vu cáo khẩu tà vô luân

Họ là quân tử chính nhân

Viết điều ngay thẳng lo toan cho đời

Đâu thèm xiả xói nhiều lời

Đấu tranh đấu tố lệ rơi máu trào

Chớ nên ăn nói hồ đồ

Vưà xoa vưà bóp côn đồ lưu manh

Oán hờn ngùn ngụt trời xanh

Phong trào dân chủ mong manh độc quyền

Miếng ăn quá khẩu thành tàn

Nỗi đau dân nước nỗi buồn giang sơn.

Thật lòng vì nước vì dân

Mong đừng diễn kịch mẹ mìn dối gian

 

22.4.2010 Lu Hà

 

 

 

Há Miệng Chờ Sung

gửi kẻ nặc danh Mạc Can

 

Hãy nghe thơ cuả Mạc Can

Vịt giời cạc cạc sai vần lạc văn

Mon men trâu cũng đăng đàn

Mạc Can là gã tâm thần giở hơi

Nâng bi nịnh chú Phẩm hôi

U minh tăm tối cùng bầy chó săn

Lai nhai cái lý sự cùn

Thờn bơn méo miệng nổi cơn điên khùng

Ra công thổi đít Cảnh Thông

Quốc Bình chó dái lòng thòng chạy rông

Mạc can mèo mả gà đồng

Cha con cộng sản cùng đường nổi xung

Gâu gâu suả mãi lung tung

Cũng đòi nghệ thuật văn chương luận bàn

Vần vè chữ nghiã lăng loàn

Tối tăm không biết mà lần đi đâu ?

Xứ mù quen thói làm vua

Lan Viên Tố Hữu hồn xưa vọng về

Bơm con Thuận Phẩm dái dê

Gật gù con cóc hả hê tự hào

Thơ văn chú Phẩm bay cao

Từ trong chuồng xí ruồi bâu kiến bò

Tự mình cục tác cục ta

Liếm chân chú Phỉnh già Hồ cụ Mao

Mạc Can há miệng mộng mơ

Chờ sung Đại Lãn ngày xưa thuở nào

Cha ông mấy kiếp cua bò

Công ơn đảng bác ma đầu nổi cơn

Làm thơ đày đoạ tâm thần

Nhai đi nhai lại bất nhân vô loài

Cánh đồng đẫm máu xanh tươi

Như chàng Tố Hữu giở hơi năm nào

Mạc Can Thuận Phẩm tôn thờ

Căm thù kèn cưạ Lu Hà làm chi ?                                                                                                                      

Thơ văn là giọt lệ rơi

Tâm hồn đau khổ thói đời bon chen

Phải đâu tục tĩu lăng loàn

Mạc Can Thuận Phẩm chó săn suả hoài

 

26.4.2010 Lu Hà

 

 

 

Hoạ Thơ Người Thơ Về Cảnh Thu

 

Hơi Thu

 

Hơi thu lạnh lẽo trên hồ

Gà đồng mèo mả ngẩn ngơ sớm chiều

Thiếu tiền quang cảnh buồn thiu

Mộng mơ tiên cảnh tìm đâu chốn nào?

Vịt vờ ảo mộng xanh xao

Nưả đêm ma quỷ cấu cào hồn hoang

Lọc lưà quen thói gian thương

Dở ngô dở ngọng não nùng muà thu?

 

 

 

Chiều Thu

 

Lao nhao chen chúc thu về

Đô la ngoại tệ hả hê sớm chiều

Vịt vờ kiếm chác chữ yêu

Tình tôi hoang tưởng nắng chiều phôi phai

Nưả đêm ma quỷ lên đài

Hãi hùng tâm điạ chôn vùi thê lương

Moi tiền đào mỏ nghề riêng

Vợ con sả láng cướp không cuả người...

 

 

Thu Nhớ

 

Tần ngần ra đứng ngóng trời

Mơ tiền Mỹ Quốc mấy lời nhớ nhung

Người thơ trúng bẫy vào tròng

Lưu manh số rách khói hương hiện về

Lương tâm quằn quại não nề

I meo vu khống tràn trề niềm tin

Nôn nao còn gửi hay quên?

Biên lai năm mảnh chứng nhân hai người...

 

  4.11.2010 Lu Hà

 

 

 

 

Mặn Mà Hồ Mao

 

Ông Hà dừng lại đi thôi

Bài vè dở quá còn cười bác Minh

Đuổi bầy ruồi nhặng hôi tanh

Mất phần má phấn xú danh tên người

Hỏi anh Thuận Phẩm đâu rồi

Sao không iả bậy phản hồi cho nhanh

Thân em cánh bướm lầu xanh

Phất phơ lươn lẹo thôi đành chửi rông

Em như chó cái chạy hoang

Hung hăng đìên dại chặn đường làm thơ

Nhân quyền dân chủ tự do

Diệt ngay trứng nước ngọn cờ tiến công

Việt Kiều yêu nước bốn phương

Dụ ngay vào bẫy quê hương giống nòi

Quyết tâm nô lệ trọn đời

Ba Tàu đại hán sáng ngời chủ trương

Ngày xưa bác đã dạy rằng:

Cứt Mao gìn giữ biển đông bồng bềnh

Khói hương ngào ngạt Ba Đình

Hàng năm triều cống phận mình tôi con

Bí thư phải biết chui luồn

Phận hèn chớ quản thân lươn lấm đầu

Phẩm Mơ các cháu thiết tha

Ôm nhau rên rỉ mặn mà Hồ Mao.

 

22.10.2011 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét