Trúng Quả Đậm
Kià anh chàng Phẩm phun thơ
Nghe như chó suả bên bờ bụi tre
Cô Mơ ngưá quá đái tè
Phẩm ta hí hửng xun xoe lại gần
Cô Mơ dẩu đít tụt quần
Phóng ra một bãi bần thần xanh lơ
(binhluanthotinhvaxahoi.blogspot.com) Tôi Lu Hà, trong các sáng tác của tôi chỉ có một bút danh duy nhất bất di bất dịch là Lu Hà. Khi viết tay, đánh máy hoặc in ấn đều rõ ràng Lu truớc Hà sau. Thiết tưởng cũng chẳng cần biết tên họ thật của tôi trong giấy khai sinh làm gì? Chỉ vài bức ảnh của tôi đăng rải rác trên mạng Internet cũng đủ cho mọi người biết rõ Lu Hà là ai? Thơ văn của tôi phần lớn đều ghi rõ ràng ngày tháng năm sáng tác.
Trúng Quả Đậm
Kià anh chàng Phẩm phun thơ
Nghe như chó suả bên bờ bụi tre
Cô Mơ ngưá quá đái tè
Phẩm ta hí hửng xun xoe lại gần
Cô Mơ dẩu đít tụt quần
Phóng ra một bãi bần thần xanh lơ
Kẻ Tự Nhận Vô Học
Tự xưng mình bảo là vô lại
Hắn chửi tôi te tái nực cười
Rõ khốn nạn văn chương lá cải
Những ngôn từ chó má than ôi !
Miệng Lưỡi Cú Diều
Chót đã sinh ra ở cõi đời
Mang dòng máu đỏ trái tim ngay
Khổ đau tủi nhục từng bươn trải
Uất hận trào dâng sóng dập vùi
Chó Con Học Suả
gửi Việt Dũng
Tao mới chỉ là mười tám thôi
Tên là Việt Dũng giống tôi đòi
Cha ông tao vốn trong chuồng chó
Chủ nghiã Mác Lê đã thấm rồi
Bình thơ Lu Hà và Giang Hoa: Hoài Vọng… và Mộng Vỡ
Hoài Vọng…
họa thơ Giang Hoa: Mộng Vỡ…
Se sắt bờ môi mặn cánh đồng
Hoàng hôn hoài vọng vẫn hằng trông
Thủy triều lên xuống hờn trong dạ
Bóng ngả lan can hận đáy lòng
Lã chã hạt sương tầng khói phủ
Long tong giọt nước bến mây mong
Thuyền ai thấp thoáng ngoài khơi đó
Có chở trăng thơm đợm má hồng..!
Bình thơ Giang Hoa và Lu Hà
Cẩm Tú Quỳnh ...
Ngọc nữ nhìn say cẩm tú Quỳnh
Bên vườn huyễn ảo ánh huyền linh
Ngày thu trúc liễu nghiêng bờ cội
Buổi hạ tùng thông rũ bóng mình
Trải bút tơ hồng tô ngõ đẹp
Buông mành nghĩa thắm dệt đường xinh
Thuyền trăng chở mộng đêm hồn lãng
Suối nhạc trầm mê giữa bể tình ...
Mai Hoài Thu với những khoảnh khắc còn lại...
Đời người thật vô thường lênh đênh nay đây mai đó xuôi ngược tất bật khắp nẻo trần gian vòng quanh trái đất cũng chỉ vì hai chữ " Sinh Tồn " Đến khi trở về nơi đã sinh ra ta, nơi đã từng ấp ủ đời ta bao nhiêu ước mơ mộng đẹp. Nơi chớm nở mối tình đầu thì chính lại là nơi hờ hững hắt hủi ta, thật là đau xót biết chừng nào khi ta đọc những dòng này :
Ta về trên ngọn dao đâm
Bờ môi tàn úa lặng câm tiếng cười,
Phố buồn vắng giọt mưa rơi
Trả tôi ngày tháng chơi vơi ngậm ngùi ..."
Tôi đã đọc đi đọc lại 4 bài thơ “ Hai Sắc Hoa TiGon“ nhiều lần của một nữ thi sĩ lấy tên là T.T.Kh. Sau lại nghe nhiều người nói khả năng là của thi sĩ Thâm Tâm. Chính tôi lại là một người trong lúc hứng thú, bốc lên niềm cảm xúc lạ lùng về thân phận và cuộc đời tình ái chìm nổi lênh đênh của mình mà ngậm ngùi hoạ lại cả 4 bài thơ của nàng. Theo nhận xét của tôi thì giọng thơ này đúng là cuả một người đàn ông thất tình, vì bị người yêu bỏ rơi thì đúng hơn.
Bình Thơ Giang Hoa và Lu Hà
Khó Ngủ…
Khắc khoải đêm nay khó ngủ rồi,
Mơ về nơi ấy quá xa xôi,
Ghi bao giọt lệ rơi trên giấy,
Nhốt cả vào tim thổn thức ôi !
"Hãy uống đi những giọt sầu tê tái,
Uống tràn đầy no cứng buồng tim,"
Ở trên đời này, phải chăng người đàn bà được sinh ra chỉ để chịu nhiều
đau khổ và thiệt thòi? Nhưng cái đau khổ thiệt thòi lớn nhất vẫn là tình yêu đầu đời. Nhưng
thế nào là tình yêu đầu đời? Có phải là cái hôn run rẩy rụt rè cháy bỏng đầu tiên? Hay
là khi nàng đã mất đi cái tiết trinh cuả mình cho một người con trai nào đó?
Xin thưa không phải là như vậy. Cái quan niệm tình yêu đầu đời đâu có thể đơn giản là như vậy? Tình yêu đầu đời là mối tình thiêng liêng đầu tiên mà lần đầu trong đời mà người ta cảm thấy bồi hồi xao xuyến nhớ nhung, rung cảm, tuyệt vời thật. Người đàn ông đó đã xuất hiện trong đời nàng có thể là lần đầu tiên khi nàng có quan hệ ân ái với đàn ông và cũng có thể là mãi sau này nàng mới gặp được, khi trải qua biết bao đau thương giông tố phũ phàng và nàng đã gặp đúng ý trung nhân. Nếu người con gái ngây thơ khờ dại nào đó mà gặp phải anh chàng Sở Khanh lưu manh như kiểu Mã Giám Sinh lấy đi cái tiết trinh cuả nàng Kiều thì đâu phải là tình yêu đầu đời? Nếu như Kiều không gặp Kim Trọng thì Từ tướng công mới chính là tình yêu đầu đời cuả nàng.
Bình thơ Lu Hà và Giang Hoa
Sáng nay khung chat của tại hạ bỗng nhiên thấy có bài thơ của nữ sĩ Giang Hoa:
“Dặm Trường…“ Đọc lướt qua biết là thơ hay nên vội vàng họa lại ngay để tỏ chút lòng
tri ngộ. Múa bút một hồi thì ra bài thơ: “ Gươm Đàn Nửa Gánh“
Là người Việt Nam chắc
ai cũng biết Truyện Kiều của Nguyễn Du khi tả người anh hùng Từ Hải vị quốc vong thân: “Gươm đàn nửa
gánh non sông một chèo“
Cuộc dâu bể thương hải tang điền, thế chiến quốc thế xuân thu , gặp thời
phải thế, thế thời phải thế. Người con trai sinh ra giữa trời đất ơn cha mẹ thày dạy tổ quốc tha nhân trước
hoàn cảnh nước sôi lửa bóng phải biết cùng bạn bè chung lưng đấu cật gác bỏ tình riêng vợ bìu
con dín gắng sức lập công đền ơn trả nghĩa cho non sông đất nước với tinh thần danh dự trách nhiệm và
lương tâm.
Trên trang facebook có đăng tấm hình Rich Nan một cô gái người Bangkok Thái Lan ngồi dưới nắng ban mai. Một hình ảnh tuyệt vời, cô ngồi trên phiến gỗ, giống như ở một góc phố hay truớc sân nhà hay ở vườn nhà cô?
Lu Hà thấy mình bỗng dưng xao xuyến bang khuâng bồi hồi như giấc mộng đêm qua: mình giống chàng đạo sĩ Trang Sinh mơ thấy hóa thành bướm gặp một nàng tiên bên bờ suối. Lu Hà hỏi tên họ mới biết nàng cũng từng là Thái Chân Ngọc Nữ trên trời xuống đầu thai làm người phàm trần ở Bangkok Thái Lan tên họ là Rich Nan
Bình thơ Giang Hoa và Lu Hà
Giấc Điệp
Thềm khuya lặng lẽ gót sen hường
Giửa buổi thu tàn vọng bến Tương
Gió thổi âm tràn leo ngõ mộng
Đèn khêu bóng đổ giậu loang tường
Suơng trời mộng bể chòm sao tụ
Sợi gió tơ trời ảnh liễu vương
Ngọc võ vầng trăng cài dải yếm
Bồng lai cảnh điệp giấc miên trường.