Thứ Ba, 2 tháng 12, 2025

Thơ Chế Nhạo Chùm 30

 

Việt Nam- Hồng Kông Ai Hơn Ai?

 

Nhìn người mà ngẫm đến ta

Người ta dũng khí còn ta ươn hèn

Thanh niên ta giỏi bon chen

Ghen tuông ích kỷ cựa kèn thiệt hơn

 

Sinh viện trí tuệ cao hơn

Giáo trình học vấn keo sơn vững bền

Việt Nam khôn lỏi tham tiền

Hồng Kông dân chủ xây nền tự do

 

Việt Nam cậy có bác Hồ

Từ trong huyền thoại nhà mồ bước ra

Hồng Kông trông rộng nhìn xa

Tẩy chay cộng sản ma tà nhiễu nhương

 

Việt Nam có Phạm Ngọc Cường

Hoang dâm vô đạo phố phường thất kinh

Hồng kông chằng sợ Bắc Kinh

Bạn bè thế giới hành tinh trông vào

 

Joshua Wong, đáng tự hào

Tương lai thế hệ sóng trào triều dâng

Việt Nam tủi nhục bẽ bàng

Hai con cóc ghẻ Lệ- Quang diễn đàn

 

China còn lắm hán gian

Annam cũng vậy việt gian còn nhiều

Đặng- Mao miệng lưỡi cú diều

Trọng Sang Hùng Dũng giáo điều kém chi?

 

Công an mật vụ thâm sì

Khoác vai đầu gấu xì ke bạn vàng

Quyết tâm giải phóng mặt bằng

Giành từng lô đất thiên đàng dựng xây

 

Họ hàng vây cánh mặt dày

Toàn dân làm chủ bố mày giữ cho

Xứ quân đảng chém miếng to

Đầu thừa đuôi thẹo côn đồ chia nhau

 

Chủ trương lệ thuộc ba Tàu

Thành Đô chầu chực trắng đầu bạc râu

Công hàm bán nước từ lâu

Công lao đảng bác thuộc lầu ễnh ương.

 

cảm hứng khi đọc bài thơ:" Ngẫm Người Mà Nghĩ Đến Ta" của Ngọc Minh

1.10.2014 Lu Hà

 

 

 

 

Anh Hùng Hót Phân Vũ Khiêu

 

Anh hùng lao động hót phân

Giặc già văn hóa Minh Xuân một bầy

Hán gian đạo tặc cáo cầy

Manh tâm khai quật xác Thầy Nguyễn Du

 

Tiền Đường tiếng khóc hu hu!

Suối vàng lạnh lẽo âm u gió lùa

Tố Như khóe lệ nhạt nhòa

Trần gian chó má bắc loa sủa càn

 

Truyện Kiều nham nhở xé tan

Còn đâu trinh tiết non ngàn biển dâu?

Trải bao thế kỷ dãi dầu

Nỗi niềm dân tộc dài lâu vững bền

 

Kìa bầy cộng phỉ cướp quyền

Búa liềm cờ đỏ nghèo hèn dân Nam

Hồ -Mao gặm nhấm dâu tằm

Mác Lê mạo hóa tối tăm mịt mù

 

Giáo sư trình độ gà rù

Gìa mồm gái đĩ móc cu ra ngoài

Vũ Khiêu bợ đỡ độc tài

Sống dai cùng đảng lang sài diều hâu

 

Một hai chầu chực chuồng cầu

Cục to cục bé trắng râu bạc đầu

Quản chi ruồi nhặng đít trâu

Của trời cố hót gái hầu vú đen

 

Cố già ra sức bon chen

Dăm ba chữ Hán nhử ghèn lòi dom

Chổng mông tĩ đỏ lòm lòm

Hàn lâm viện sĩ chưa dòm đã khen.

 

gửi giáo sư rỏm Vũ Khiêu

2.10.2014 Lu Hà

 

 

 

 

 

Hiền Nhân Thổi Kèn

 

Lim dim mắt cóc gật gù

Trông như thằng đểu bố cu thợ cày

Áo hoa mũ mão mặt dày

Văn chương vón cục đọa đầy dân ta

 

Mấy trang khảo cứu vịt gà

Sinh viên cổ cánh chu cha cố gìa

Tố Như nước mắt đầm đìa

Thân phơi nội cỏ râu ria nhạt phèo

 

Thày Tàu hăm hở leo trèo

Lên cơn động hớn hắt heo cánh đồng

Minh Xuân sờ tĩ nắn mông

Nghìn từ thối rữa trụi lông nàng Kiều

 

Mưu mô bày đặt Vũ Khiêu *

Diệt văn hóa Việt Khả Phiêu bầy đàn

Trọng Sang Hùng Dũng phong quan

Gọi là viện sĩ hiền nhân thổi kèn

 

Sơn hà cóc nhái bon chen

Cổ kim nhơ nhuốc chó khen mèo cười

Hán gian ngạ qủy đười ươi

Trường kỳ mai phục hại đời mọt dân

 

*Vũ Khiêu. Minh Xuân sửa Truyện Kiều thực hiện âm mưu tàn phá văn hóa Việt, tạo cơ hội cho giặc Tàu xâm lăng

3.10.2014 Lu Hà

 

 

 

 

Lắm Ruồi Bâu

 

Việt Nam danh giá nhất con tiều

Tên nó gọi là giặc Vũ Khiêu

Mừng thọ trăm năm tròn chín tám

Hân hoan tỉnh ủy bát canh riêu

 

Nam Định văn chương loại tép riu

Dở ngô dở ngọng dám khoe rìu

Anh hùng múa rối thân trâu ngựa

Hán ngụy cậy nhờ phận cóc thiu

 

Theo đóm ăn tàn cũng triết gia

Mác Lê thối hoắc chiếu đầm đìa

Kách mệnh man ri đường đại hán

Anh hùng nghệ sĩ hạng chầu rìa

 

Lạ nhỉ ngày nay lắm Chí Phèo

Mào gà nở rộ mọc cheo leo

Quốc túy quốc hồn dân tộc Việt

Giáo sư óc khỉ bé tèo teo

 

Thèm thuồng ngũ phúc đời khao khát

Phú qúy sang giàu lại sống lâu

Học giả chữ to hàng quốc lão

Đít trâu ngọ nguậy lắm ruồi bâu

 

Mũ mão đội đầu quan thái giám

Áo hoa lòe loẹt nữ tì hầu

Giả tỉnh giả say đòi sữa bú

Rèm buông sân khấu trống canh chầu.

 

Chú thích: thơ chúc thọ Vũ Khiêu 98 tuổi, con tiều cũng là con khỉ. Khỉ già còn gọi là bạch hầu

3.10.2014 Lu Hà

 

 

 

 

Lão Bật Mã Ôn Tồi *

 

Đất Nam Định tưởng đâu lận đận

Bật mã ôn đại hán thiên triều

Quốc sư là Đặng Vũ Khiêu

Đầu Ngô mình Sở cú diều hại dân

 

Đại học sĩ cù lần bằng đểu

Viện hóa bò nghất nghểu ghế cao

Văn chuơng kiến thức tầm phào

Dăm ba cuốn sách thuốc lào rắm rong

 

Nguyễn Tấn Dũng thổi phồng nhân sĩ

Phong anh hùng hung khí càng hăng

Nửa đêm gà gáy oang oang

Dân đen thức dậy bàng hoàng gọi nhau

 

Hoa màu đỏ, vảy ngầu tiết chó

Đặng tiên sư gân cổ quốc hồn

Mào gà gần gũi nông thôn

Báo ca đài ngợi luồn trôn khỉ già

 

Chín tám tuổi râu ria chẳng có

Gọi một trăm dở cụ dở thằng

Đất trời cuốn bụi cát đằng

Nguyễn Du nổi giận sỗ sàng Vũ Khiêu

 

Tội lỗi hắn Thúy Kiều cưỡng hiếp

Một nghìn lần liên tiếp chẳng tha

Bướm hồng méo mó nát ra

Lòng dân ai oán sơn hà của ta

 

Giòng Bách Việt sa đà chìm đắm

Giống Văn Lang đằm thắm môi son

Bởi vì tiếng nói vẹn tròn

Ngàn năm văn hóa sống còn của ta.

 

*Bật Mã Ôn là chức quan coi ngựa trên thiên đình, Ngọc Hoàng phong cho con khỉ gìa Tôn Ngộ Không.

 

3.10.2014 Lu Hà

 

 

 

 

Lập Già Lên Điên Cơn Độc Thoại

 

Nguyễn Ngọc Lập tự vả vào mặt

Đứng trên cầu chí chát múa may

Hemingway trơ xác gầy

Đen thui mõm chó thân cầy sủa hơi

 

Giống điêu trác tanh hôi kiếm chác

Giòng chuột dơi bới rác cho ai

Vuốt ve bợ đít độc tài

Chất chồng tội ác tuyền đài thảm thệ

 

Chửi Ngô Kỷ ngô nghê cuồng dại

Mất trí khôn tê tái trâu gìa

Trợn trừng mũi dãi đầm đìa

Xú danh bia miệng bên rìa mả hoang

 

Bênh vẹm cái điếm đàng thị Lệ

Trần Nhật Quang con dế gáy to

Trăm năm sự nghiệp bác Hồ

Từ trong huyền thoại nấm mổ diệt vong

 

Như ma đói thèm công khát trạng

Tên giặc gìa đểu cáng vuốt đuôi

Cuối đời vớt vát thịt xôi

Tự mình độc thoại cho ruồi nó bâu

 

Bầy dư luận đầu trâu mặt ngựa

Ở Việt Nam chó má hoan hô

Cha ky chú kiết côn đồ

Vỗ tay nhiệt liệt liú lô vịt gà

 

Nào Ngô Kỷ không nhà không cửa

Chằng vợ con tranh đấu mãi hoài

Việt gian vạch mặt dài dài

Cản đường cách mạng tương lai huy hoàng

 

*viết theo bộ dạng Nguyễn Ngọc Lập trên băng clip

2.10.2014 Lu Hà

 

 

 

 

Nghề Thày Tàu Béo Bở

 

Nghề này lòe loẹt tức cười

Giống con khỉ đột đười ươi lạc loài

Vũ Khiêu đứng đó chứ ai

Anh hùng lao động biệt tài móc phân

 

Xọt quang bộ gắp tranh phần

Ưu tiên nhung nhúc viện hàn lâm xơi

Đọc bia đền miếu dễ chơi

Xăm soi kính lúp tả tơi chữ Tàu

 

Mấy trang khảo cứu nát nhàu

Văn nô bồi bút cúi đầu cố ơi!

I tờ trình độ chuột dơi

Ăn gian nói dối lả lơi bướm hồng

 

Sớm khuya thụt ống cạo lông

Truyện Kiều chôm chỉa thổi phồng Minh Xuân

Trèo đèo lội suối săn gân

Áo nâu túi vải nửa gần nửa xa

 

Bằng Tường Phúc Kiến quê nhà

Huyênh hoang giòng tộc chói lòa phân tươi

Theo Mao Xáng Xế mới hời

Ba Đình xưng tụng sáng ngời hiền nhân.

 

gửi giáo sư rỏm Vũ Khiêu

3.10.2014 Lu Hà

 

 

 

Ô Hay Cái Mặt Thằng Phiêu

 

Ô hay cái mặt thằng Phiêu

So vai rụt cổ con tiều của ai?

Con nuôi của đảng độc tài

China Mao tặc lang sài Á Châu

 

Huân chương bán nước cho Tàu

Hân hoan Phú Trọng Gạc Ma thuở nào

Cô hồn chiến sĩ nghẹn ngào

Chết không kịp ngáp máu đào thành sông

 

Lưỡi bò liếm trọn biển Đông

Công hàm ký kết Hồ- Đồng chuyển giao

Lim dim mắt cóc thì thào

Ông ơi! cái hĩm bướm đào nhờn ra *

 

Sướng mày làm khổ dân ta

Bòi tù cu hãm sơn hà lầm than

Cam tâm trọn kiếp việt gian

Con rơi nay đã lớn dần to cao

 

Nguyễn Tất Trung, dám tự hào

Mẹ Xuân tức tưởi lệ trào bờ mi

Cao lâu mĩ tửu đầm đìa

Một đêm quắn đít còn gì giang san.

 

* Lê Khả Phiêu, bị Tàu dùng mĩ nhân kế sai gái đĩ vần một đêm sinh con rồi bán nước luôn.

 

3.10.2014 Lu Hà

 

 

 

Phường Nhơ Văn Hóa*

 

Tranh ăn con cháu Vũ Khiêu

Hảo lơ chí chóe lều bều phân tươi

Hân hoan mũ áo mỉm cười

Bách niên giai lão của trời ông ơi!

 

Phường nhơ giòng giõi bao đời

Anh hùng lao động rạng ngời tổ tiên

Ễnh ương nhảy cẫng vì tiền

Xọt quang bộ gắp lấn chen chuồng cầu

 

Giáo sư trình độ ruồi bâu

Chữ nho lổn nhổn đít trâu vấy bùn

Mác Lê lý luận chổi cùn

Khoe khoang Mao tặc trí lùn óc đen

 

Hàn lâm viện sĩ ho hen

Cầu phong bố khỉ ngợi khen thiên triều

Dã tâm cưỡng hiếp nàng Kiều

Nguyễn Du tức tưởi tiêu điều mả hoang

 

Minh Xuân trơ tráo điếm đàng

Bàn tay dơ dáy sỗ sàng tỉ tê

Nghìn từ nhớp nhúa ê chề

Hồn thơ Việt tộc não nề hoàng hôn

 

Đất trời sấm sét mưa tuôn

Tổ cha thằng giặc luồn trôn ba Tàu

Tinh thần văn hóa ma đầu

Nghìn năm văn hiến vì đâu nhạt mờ?

 

* Vũ Khiêu và Minh Xuân cố tình sửa Truyện Kiều của cụ Nguyễn Du

. Đánh một đòn chí mạng vào văn hoá Việt, hòng nô lệ Tàu.

 

2.10.2014 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét